Lấy chồng 6 năm, có với nhau một cô con gái gần 5 tuổi nhưng tôi chưa bao giờ thấy hạnh phúc trọn vẹn cũng bởi chồng chưa bao giờ nguôi nhớ thương người cũ.

Chồng tôi là người nghe lời mẹ, cái gì mẹ nói với anh đều là “thánh chỉ” không bao giờ phản kháng. Ngay cả trong chuyện tình yêu cũng thế. Sau này cưới nhau về tôi mới biết, trước tôi anh đã yêu một cô gái hơn 2 năm, nhưng mẹ anh phản đối không cho cưới nên anh nghe lời mẹ mà chia tay với cô gái ấy.

Sau đó không lâu, chính mẹ anh là người nhờ người mai mối tôi cho con trai bà. Lúc ấy tôi 29 tuổi, tôi thì chẳng vội gì, nhưng bố mẹ tôi thì như ngồi trên đống lửa nên cũng nhiệt tình vun vén.

Bestie-chong-hen

Chồng tôi hiền thật, nhưng cứ… hèn hèn. Trong nhà việc gì cũng hỏi mẹ, hỏi bố. (Ảnh minh họa)

Gặp anh một vài lần, thấy cũng hiền lành nên tôi chậc lưỡi đồng ý. Chưa yêu thì cưới xong yêu, có con vào kiểu gì tình cảm cũng đi lên. Tôi đã nghĩ đơn giản như vậy.

Thế rồi về ở với nhau, tôi bắt đầu thấy chán, do chả có tình cảm gì trước khi cưới, lại cũng không hiểu nhau, hai đứa về còn ngại ngùng mãi mới thích nghi được. Chồng tôi hiền thật, nhưng cứ… hèn hèn. Trong nhà việc gì cũng hỏi mẹ, hỏi bố. Đàn ông 30 tuổi mà chả dám quyết cái gì.

Chưa kể, tôi phát hiện anh còn lưu giữ ảnh và đồ lưu niệm với người cũ. Cứ hôm nào nhìn mặt chồng sững sờ, thẫn thờ là tôi biết ngay đang tơ tưởng người cũ.

Có lần điên quá, tôi tống hết đồ kỷ niệm vào thùng rác, mấy tấm ảnh chồng giữ tôi cũng xóa bằng hết. Hôm ấy về, chồng tôi tuy giận nhưng vẫn cố nín, nhưng tôi thấy thái độ anh rất buồn chán, lúc nào cũng như người mất hồn,chẳng quan tâm gì đến vợ con gia đình mà hay ngồi trầm ngâm, thở dài như mất một người tri âm tri kỷ.

Tôi thấy mệt mỏi lắm, mà tôi hiểu thừa chồng tôi, anh ta chỉ dám mơ mộng thế thôi, chứ cho thêm tiền cũng chả dám ngoại tình công khai. Nhưng kiểungoại tình tư tưởng ấy khiến tôi khó chịu lắm. Tôi định mặc kệ không thèm để ý nhưng đối diện với vẻ mặt dài thượt, nhớ nhung nhân tình của anh ta khiến tôi nổi giận.

Bestie-chong-hen

Có lần điên quá, tôi tống hết đồ kỷ niệm vào thùng rác, mấy tấm ảnh chồng giữ tôi cũng xóa bằng hết. (Ảnh minh họa)

Thế rồi tôi cũng nhẫn nhịn chịu đựng được qua 6 năm. Từ lúc sinh con gái xong, cứ ngỡ chồng mình sẽ “trưởng thành” lên, biết lo nghĩ cho vợ cho con, không phải cứ gặp chút chuyện lại về “réo” mẹ. Ấy vậy mà, mãi đến khi con gái chúng tôi lên 5, chồng tôi vẫn cứ như một đứa trẻ lên ba. Đã vậy, anh ta vẫn không thể dứt mình ra khỏi mộng tưởng về người cũ.

Dạo gần đây, chồng tôi thường đi sớm về khuya. Thỉnh thoảng còn lén la lén lút nghe điện thoại riêng, chuyện mà trước đây có cho tiền anh ta cũng không dám làm. Một lần, nhân lúc chồng tắm, tôi kiểm tra điện thoại thì tá hỏa ra những tin nhắn hỏi han của “người cũ”. Cô ta vừa li dị chồng, nay thiếu vắng chỗ dựa liền nhớ đến mối tình nồng thắm khi xưa. Dẫu biết chồng tôi đã có vợ có con, vậy mà vẫn nhắn tin, gọi điện chèo kéo.

Nhiều năm qua, vì con gái mà tôi đã chịu đựng, dồn nén bao ấm ức nhưng giờ tôi không thể chấp nhận một người chồng, người cha vô trách nhiệm như vậy. Tôi phải làm sao bây giờ? Xin mọi người cho tôi lời khuyên.